THAM HƯỞNG THỤ THÌ CẦN GÌ XUẤT GIA

Ngày đăng: 18.04.2017 18:33

Người xuất gia nhất định phải có một nền tảng tu hành cho vững vàng. Nền tảng vững vàng là gì? Tức là nghiêm thủ giới luật. Người xuất gia phải cần học thuộc lòng Tứ phần luật tức là luật Sa-di, luật Tỳ-kheo, luật Tỳ-kheo-ni, kinh Phạm Võng, v.v... rồi nghiên cứu tường tận, thì mới đủ tư cách làm người xuất gia..

THAM HƯỞNG THỤ THÌ CẦN GÌ XUẤT GIA
HT TUYÊN HÓA

Người xuất gia nhất định phải có một nền tảng tu hành cho vững vàng. Nền tảng vững vàng là gì? Tức là nghiêm thủ giới luật. Người xuất gia phải cần học thuộc lòng Tứ phần luật tức là luật Sa-di, luật Tỳ-kheo, luật Tỳ-kheo-ni, kinh Phạm Võng, v.v... rồi nghiên cứu tường tận, thì mới đủ tư cách làm người xuất gia. 

Nếu nền tảng không vững, suốt ngày hết nghĩ đến tiền bạc lại nghĩ đến sắc dục thì "thân tuy xuất gia, nhưng tâm không vào đạo". Như thế thì xa cách đạo trăm ngàn dặm. Những người xuất gia này ở trong Phật-giáo làm chuyện bại hoại, không thể thừa nhận họ là người xuất gia được. 

Người xuất gia không được đi phan duyên cái nầy, đi phan duyên cái khác, cũng không được đơn độc ở am thất riêng, kêu gọi cư sĩ lại hộ pháp. Ðơn độc tiếp nhận đồ cúng dường, hành vi như vậy không hợp với qui luật của đức Phật chế định. Nếu như mình có những hành vi này, thì phải mau mau sửa đổi, bởi vì: 

“Hạt gạo thí chủ cúng, nặng bằng núi Tu-di. 
Ăn xong chẳng tu Ðạo, mang lông đội sừng trả”. 

Thuở xưa người chân chính tu đạo, ở nhà tranh, tự mình cày ruộng, tự mình ăn; tuyệt đối không nhờ vào ngoại duyên. Vì mục đích diệt lòng tham, nên họ ở nhà lá mà tu hành. Hoặc giả sử họ bế quan, vì muốn làm cho học vấn và đạo đức mình được chắc thật. Nếu như chân chính tu Ðạo, thì có thể ở một mình đơn độc, nhưng không thể đơn độc tiếp thọ sự cúng dường của cư sĩ. Làm vậy là đem Chánh pháp biến thành Mạt pháp, cũng là phá hoại Phật giáo. 

Hiện tại người tu hành thích đơn độc tu ở am thất riêng. Tại sao vậy? Bởi vì nếu họ không giữ giới luật thì chẳng có người nào thấy, phạm qui củ cũng không ai hay, có thể theo tâm ham muốn, muốn làm gì, chẳng có ai quản thúc, được tự do phóng túng, có thể nói rằng không có ràng buộc cả. Hoặc giả có kẻ khác thì ở trong am thất của mình chiêu tập một số cư sĩ, lại nói là làm pháp hội này pháp hội nọ, nhưng thực tế chỉ là mượn áo nhà Phật, nhờ vào danh Phật để kiếm miếng ăn mà thôi. 

Có những người xuất gia, không dùng tiền cúng dường của cư sĩ vào những việc Phật sự, ngược lại lợi dụng tiền đó đi mua những vật xa xỉ, xe hơi, làm những điều ích lợi riêng tư. Hoặc là mua T.V., rồi ngày ngày coi T.V., quên lãng việc tụng kinh sớm tối. Hoặc mua tủ lạnh để chứa những thức ngon vật lạ. Nói tóm lại, họ đắm trước sự hưởng thụ, tham đồ vật, tham sung sướng. Phong khí hiện tại chính thật là như vậy. Họ đem tính chất khổ hạnh của Phật giáo hoàn toàn biến đổi, thật là cô phụ sự khổ tâm của Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni Phật thuở xưa vậy! 

Có người nói: "Sinh ra trong thời đại nầy, mình cần phải coi T.V., cần phải biết tin tức quốc tế, nếu không thì là đui mù, câm điếc không biết gì cả". Bạn biết những chuyện ngoài đời rồi thì sao? Biết được chuyện ngoài đời, đến lúc chết có tránh được chăng? 

Có người lại nói: "Người tu hành có thể tránh được cái chết hay sao?" Bạn tu hành, tới khi chết cũng phải chết, song trước khi chết tâm mình sáng suốt, tuyệt đối không phiền não, không rối loạn, an nhiên mà chết. Nếu mình không tu hành, tới lúc chết thì cũng chết vậy; nhưng chết một cách hồ đồ, mơ màng, mê muội. Không nhớ nam, cũng nhớ bắc, lòng không thanh tịnh, ôm hận mà chết. Ðó là chỗ khác biệt, quý vị có biết chăng? 

Ðối với người tu hành chân chính, lúc chết tâm họ rất sáng suốt, biết mình từ đâu tới và sẽ đi về đâu; rõ ràng không có mơ hồ gì cả, không quên đi bản lai diện mục của mình. Người không tu hành lúc sống thì mơ màng, khi đi thì lại càng hồ đồ, cả một đời mê muội. Họ không biết gì lý do gì mình tới đây. Cũng không biết từ đâu lại, rồi đi về đâu. Hoàn toàn mù mịt. 

Mục đích xuất gia là rõ sinh thoát tử, không phải vì hưởng thụ. Nên khi đã đi tu rồi cần gì tham lam vật chất hưởng thụ? Có lòng tham hưởng thụ thì cần gì xuất gia? Tôi chủ trương rằng bất luận ai muốn đơn độc trụ am thất để tìm cách hưởng thụ, thì chi bằng hoàn tục cho rồi. Bởi vì sao? Bởi vì hoàn tục so với đơn độc ở am thất tốt hơn nhiều, không tạo nên những tội nghiệp vừa kể. Ðiểm đó hy vọng đại chúng chú ý. 

Nói rằng, người tu hành đơn độc ở am thất riêng mục đích không phải là để tu hành mà để tham đồ hưởng thụ cúng dường, câu nói đó nhất định có nhiều người không muốn nghe. Tôi không cần biết quý vị có muốn nghe hay không, tôi vẫn nói vì nghĩ đến tiền đồ của Phật giáo. Thế nên nói ra, khiến người khác khó chịu. 
 

Thêm một lần nữa: "Phàm là người xuất gia thích hưởng thụ, không có sự tu trì thì bất quá chỉ đội lốt thầy tu thôi". Hy vọng các đạo hữu khuyến khích lẫn nhau, nhắc nhở lẫn nhau, đừng cố tình nói dối, đừng làm chuyện như "Bịt tai mà ăn cắp chuông, lấy vải thưa che mắt thánh”. 

Trân trọng!

Giảng ngày 11 tháng 11 năm 1983

  •  *

  •  *

  •  *

  • Nội Dung

     *

  • LÀM LẠI
  • ^